Xét trong bối cảnh kinh tế VN hiện nay, tình hình nợ xấu đang kìm nén tất cả quá trình vận động không riêng gì nền kinh tế mà còn ảnh hưởng nặng nề đến cuộc sống của đại đa số người dân.
Nhìn nhận nợ xấu dưới con mắt khách quan mà nói, hiện nay chi phí vốn trong nền kinh tế VN quá cao đây dc xem như một lực ma sát làm chậm và ngày càng yếu đi dòng tiền lưu thông. Chi phí vốn tiếu thiểu cho 1 đồng tiền hiện nay khi đem ra đầu tư là gì ? Lãi suất phi rủi ro + lạm phát thực + chi phí cơ hội. Do vậy tính sơ sơ yêu cầu hoàn vốn cho 1 dự án ở VN là quá cao ( 12% + 10% + ... ? ) = ?
Khi chi phí này tăng càng cao thì vòng quay vốn chung của nền kinh tế giảm xuống. Nói cách khác là càng ngày càng thâm hụt và bào mòn các khoản tiết kiệm bằng VND, sau đó sẽ đến các tài sản khác như $ và vàng. Nền kinh tế chúng ta được đánh giá là mạnh vì tiềm lực tiết kiệm và duy trì tài sản thanh khoản trong dân cư rất cao, điều này đang dần mất đi, dòng tiền tiết kiệm này đang phải chảy ra để bù đắp cho chi phí vốn hiện hành.
Nợ xấu hiện nay nằm trong những ngành nghề nào? Hầu hết nợ xấu có mặt tất cả các ngành nghề nặng nề nhất là BDS vì đây được xem là tài sản đảm bảo gần như duy nhất tại VN được đánh giá, định giá cao để thế chấp NH vay vốn. Quản trị NH kém cộng với chính sách tín dụng nới lỏng đẩy BDS vào vòng xoáy bong bóng và hệ số nhân tiền từ đây bùng nổ. Xét cho cùng thì không trách người đi vay, không trách ngân hàng được mà phải xem xét lại chính sách tiền tệ tín dụng kéo dài.
Bóng bóng BDS đã bơm vào tâm lý đại đa số người dân đều muốn làm giàu bằng kinh doanh BDS, tiền từ NH chảy vào BDS được kích thích lên bằng hệ số nhân sau đó bơm ngược lại, cứ như thế tạo thành 1 vòng luẩn quẩn vào không lối thoát như hiện nay.
Xét cho cùng mà nói thu nhập người VN bình quân ( 90% dân số) khoảng 1000$/ năm ) thì chí ít cũng phải mất 20 năm nữa người ta mới có thể mua BDS ( nhu cầu thực ) để ở với giá như hiện nay. ( Xét cho điều kiện lý tưởng khi CPI lý tưởng nhé )
Vậy chúng ta giải quyết nợ xấu từ đâu?
Theo cá nhân tôi thấy thì nên giảm bớt "ma sát" cho dòng vốn. Vốn là mạch máu của nền kinh tế cũng như máu trong cơ thể con người ( Xét chuẩn theo lưu thông tiền tệ chứ không phải lưu thông tin dụng )
Thứ nhất:
- Thu hồi tất cả các dự án liên quan đến nợ xấu, định giá và tái cấu trúc hoàn toàn. Sau đó đem ra đấu giá theo khung giá nhà nước quy định. Cơ sở sẽ là đánh vào tiềm lực thực tế và thu tiền về chứ không bong bóng nữa. Chỉ có người có tiền thật, nhu cầu thật ( ở hay đầu tư) mới dám tham gia. Khi thành công sẽ thu được tiền về giảm áp lực cho doanh nghiệp, ngân hàng---> giảm bớt ma sát vốn.
- Khi đã giảm bớt như thế thì cần một chính sách tiền tệ cởi mở hơn ( quản trị rủi ro tốt) dần mở dòng vốn vào các kênh sản xuất kinh doanh thiết yếu( giảm nhập và giảm phụ thuộc vào hàng hóa nước ngoài ). Nếu làm tốt khâu này sẽ giúp kiểm soát lạm phát có cơ sở.
- Nhà nước cần phải cắt giảm tinh gọn nhẹ bộ máy, giảm chi phí chi tiêu công. Đầu tư công cần phải chặt chẽ và định hướng rõ ràng giám sát nghiêm ngặt.
- Phải xác định mũi nhọn kinh tế VN là nông nghiệp chủ đạo. Vì chúng ta có nhiều lợi thế từ nhân công, đất đai, khí hậu. Công nghiệp chỉ nên xem là ngành phụ trội và hỗ trợ cho Nông nghiệp công nghệ cao.
- Định hướng giảm bớt tính phụ thuộc của nền kinh tế vào tín dụng của NH. Đây là rủi ro mang tính hệ thống cho nên nền kinh tế phát triển không bền vững.
==> Nói cho cùng thì giải pháp cũng có, cách làm cũng có nhưng để hiệu quả thì đòi hỏi 2 yếu tố: " Tâm + Tầm nhìn"
Đây là yếu tố đầu tiên cần phải giải quyết !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét